Cách để viết văn hay là một trong những từ khóa được gg search nhiều nhất về chủ đề cách để viết văn hay. Trong bài viết này, quantrinhansu.vn sẽ viết bài viết hướng dẫn cách để viết văn hay mới nhất 2020.
Hướng dẫn cách để viết văn hay mới nhất 2020
Nhiều người hiểu lầm rằng, tài năng thơ văn cũng giống như cấp độ ngoại cảm – hoàn toàn trời cho, và tìm chữ cũng như tìm mồ mả hài cốt; thơ văn không cần lao động cực nhọc mà chỉ cần cảm hứng, mà cảm hứng thì giống như người thất thường, nhõng nhẽo, thoắt đến, thoắt đi ai mà lường trước được… Theo tôi, thơ văn là một ngành. đang là một ngành thì phải có kỷ luật lao động. Nói giống như nhà thơ Lê Đạt: “Không phải thắp hương chờ mà phải chủ động gọi hứng đến”. Công việc này đòi hỏi một kỷ luật lao động nghiệt ngã và gian khổ.
đủ sức hình dung học văn là một quá trình tổng hòa nhiều công thức, thao tác, ở nhiều cánh cửa, thời gian không giống nhau, bằng nhiều giác quan và nội lực của người học. Học trong nhà trường là học những hiện tượng, những tinh hoa căn bản của văn chương dân tộc và nhân loại. Nghĩa là học những văn hóa, cách thức cơ bản nhất liên quan đến ngành nghề văn chương. Học ngoài nhà trường là nối tiếp, nâng cao, hoàn thiện tri thức và kỹ năng văn chương của người xem… Nếu thiếu một trong hai khâu đó, thì tri thức và năng lực của người học văn khó mà hoàn chỉnh. Để việc học văn có hiệu quả, từ lâu vừa mới có lời khuyên:
Mấy lời nhắn bạn nhỏ to
muốn làm văn thông minh nhớ cho đôi điều
Sách báo cố đọc cho nhiều
Từ hay tiếng đúng ghi vào sổ tay
Thuộc lòng những đoạn văn hay
Những câu thơ xinh ngày ngày chớ quên.
như vậy, điều kiện để viết văn hay là phải đọc nhiều, ghi nhiều, thuộc nhiều. Và, phải nói thêm là cần rèn luyện cách Quan sát, hướng dẫn nghĩ, phương pháp viết… Hằng ngày nữa.
1. đầu tiên là đọc nhiều
Đọc nhiều loại sách: sách văn học vừa mới đành, còn phải đọc nhiều loại sách, báo, tạp chí khác. Đọc, nhiều khi ta có cảm giác như k cảm nhận được điều gì cụ thể, nhưng nó đang thẩm thấu vào ta một cách tự nhiên như việc ta ăn uống hằng ngày, và kiến thức đó cũng sẽ hiện về một phương pháp tự nhiên để giúp ta có được những bài văn hay. Các bạn cần nhớ rằng: “Sự giỏi sáng tạo, chẳng qua là dựa trên bệ phóng của kiến thức”. Để trở thành nhà văn, các nhà văn hồi nhỏ đọc rất nhiều (tất nhiên là sau này họ luôn luôn đọc như thế). Tôi trích ít mẫu tâm sự của các nhà văn, của các giáo sư văn học, nói về hồi nhỏ học văn để các bạn tin hơn.
Nhà văn Anh Đức: “Tôi đọc say mê, ngấu nghiến cả những quyển mà lẽ ra tôi chưa được đọc. Có lúc tôi ẩn mình trong kẹt tủ, có lúc leo tuốt lên ngọn ổi um tùm ngồi đọc” (Hồi nhỏ tôi học văn).
Nhà văn Vũ Tú Nam: “Tôi say mê đọc sách báo văn học ngoài chương trình của nhà trường, thậm chí đọc cả dưới trăng, khiến mắt tôi bị cận thị” (Một phương pháp học làm người).
Giáo sư Huỳnh Lý: “Tôi cứ lén đọc, đọc trước, đọc sau, bất kể bụi bờ, chỗ nào tạm ngồi được là đọc, bất kể nhá nhem hoặc đèn lửa lờ mờ… Lúc nào đọc được là tôi tranh thủ đọc” (Tôi học văn như thế nào).
Nhà văn Nguyễn Thành Long: “Một đặc điểm của tôi là chịu đọc… Tôi đọc cả trong khi ăn, cả những khi vừa ngủ dậy. Tôi đọc các tác phẩm trong chương trình, đọc các tác phẩm ngoài chương trình, đọc rộng ra nữa những sách cao hơn trình độ của tôi. tất nhiên là đọc có mẹo, nếu k có mẹo đi nữa, thì nguyên việc đọc nhiều cũng để lại cho mình cái gì đó. Đọc là hướng dẫn học văn rất là quan trọng” (Nói về việc sẵn sàng hành trang).
Có lẽ chỉ cần đọc những lời tâm sự trên, các bạn cũng tự rút ra cho mình một bài học hữu ích.
2. đồng thời với việc đọc là ghi chép
Ghi là để nối dài trí nhớ, để tích lũy vốn tư liệu phong phú và chuẩn xác cho bản thân mình. Ghi lời đẹp, ý hay, một từ ngộ nghĩnh, một câu thơ chợt đến… “Mỗi người là một mảnh thiên tài nhân loại”, ai cũng có lời hay ý xinh cho ta ghi và học tập… Đó chính là “kho hậu cần” của sáng tạo.
Có lẽ cái cần ghi nhiều nhất là ca dao tục ngữ – một kho báu vô tận của ý xinh lời hay. Nhà thơ Hữu Thỉnh đã kể lại trải nghiệm này: “Những câu ca là những viên ngọc. Chúng ta có thể tìm thấy ở khắp mọi kênh, ở quanh nhà ta ở. tính từ lúc học cấp II tôi đang có một cuốn sổ tay để sưu tầm những câu ca dao, tục ngữ mà tôi ưa chuộng. người xem cho tôi đủ nội lực là cô tôi, một người sắm vai chèo được cả làng xuýt xoa khen ngợi; đủ nội lực là bác tôi, từng nổi tiếng về đan lát; cũng đủ nội lực là bà bán bánh đa trong chiếc quán xiêu vẹo ở đầu làng… Nhưng nhiều nhất luôn luôn là mẹ tôi” (Bài học quanh nhà).
Ngoài việc góp nhặt “những mảnh thiên tài” quanh nhà, ở thế giới xoay quang, các bạn cần ghi lại cái của bản thân, ghi lại cảm nghĩ của riêng mình về chủ đề, về những tình huống hoặc chi tiết trong các bài thơ, câu chuyện mình đọc.
Ghi chép phải cần cù tập thành thói quen, như con ong cần cù hút mật, như con tằm ăn lá nhả tơ, giống như người thợ nhặt từng đinh ốc rơi vãi để dùng đúng chỗ khi cần thiết. muốn cần một bữa tiệc ngon cần nhiều thứ, muốn làm một bài văn hay – một bữa tiệc ngôn ngữ, cần nhiều lắm những lời xinh ý hay.
3. Thuộc lòng là một phẩm chất của người học văn
Ghi là quan trọng, nhưng cần thiết nữa là thuộc. Thuộc lòng là một phẩm chất của người học văn. Thuộc càng nhiều càng tốt, chỉ nên thuộc những cái thật hay, thật giá trị, nên thuộc cả văn chứ k chỉ có thơ. Thuộc lòng thơ của người khác, nó sẽ biến thành một mảng văn hóa của mình. kiến thức đó sẽ tự nhiên biến hóa khi thích hợp khi mình viết một bài văn nào đó, khắc phục một vấn đề nào đó.
Mỗi ngày, phải tự đặt cho mình thuộc một bài thơ hoặc vài câu văn. Cũng như đọc, hễ có điều kiện là nhẩm để thuộc, phải tập thành skill thì thuộc rất nhanh, thuộc càng nhiều thứ càng yêu văn học.
Tôi mách các bạn vài biện pháp học thuộc: khi đã nghe ai nói, hoặc thầy giáo giảng, thấy câu nào hay tranh thủ nhẩm đi nhẩm lại để “nuốt” quét ngay. Trên đường đi học về vừa đi vừa nhẩm cái vừa học tươi nguyên để mà nhớ. Tại góc học tập, những vấn đề cần nhớ, những vấn đề cần thuộc thì viết lên bảng hoặc lên giấy găm trước mặt bàn học, nó đập vào mắt liên tục. Thị giác đó có tác dụng tự khắc sâu vào trí nhớ. Hoặc trước khi đi ngủ, đọc qua một lượt, rồi target mắt lại nhẩm qua vài lần, sáng dậy nhớ y nguyên và mãi mãi.
4. cùng lúc với việc đọc, ghi, nhớ, cần để ý đến phương pháp Quan sát, mẹo nghĩ
Quan sát cũng là một mẹo thu lượm vốn sống, kiến thức thực tế. k nên hờ hững với những gì diễn ra trước mắt hàng ngày. Phải Nhìn với một nhu cầu cần hiểu biết thực tiễn, Quan sát với con mắt tinh tế, phát hiện. Quan sát sự vật, sự việc, hiện tượng quan tâm rút ra những chủ đề có ý nghĩa, vấn đề có tính quy luật. mong muốn vậy, phải biết đánh giá, so sánh, liên tưởng. Ví như Quan sát cái đèn dầu, có người nghĩ ngay đến pic chị Dậu trong “Tắt đèn”. Tiềm năng phản kháng của chị Dậu giống như cái bầu dầu tràn trề, chỉ chờ Đảng về để thắp lên một ngọn lửa… Hoặc có người Nhìn bếp lửa vừa mới liên tưởng, so sánh trong bài sử dụng của mình: “Em sẽ k sử dụng thanh củi xấu trong lò lửa, mà nguyện làm hòn than rực cháy trong lò luyện thép”.
Tuổi nhỏ của Trần đăng Khoa rất hay, chính là nhờ có mẹo Quan sát tinh tế ấy. Bài thơ Mưa chẳng hạn: Nhìn những pic cụ thể như vườn mía, đàn kiến, nhà thơ đang so sánh, ví von bằng những pic đẹp:“Muôn ngàn cây mía/ Múa gươm/ Kiến/ Hành quân/ Đầy đường…”. Hoặc pic của người bố trong cơn mưa đang gợi được một hình ảnh rất có ý nghĩa: “Bố em đi sử dụng về/ Đội sấm/ Đội chớp/ Đội cả cơn mưa”.
Người nông dân chịu tầng tầng lớp lớp cái khắc nghiệt của thiên nhiên – họ luôn luôn chịu nhiều gian khổ để sử dụng ra hạt gạo, nuôi sống xã hội, làm cho thế giới tồn tại và phát triển.
Thế đấy! Để viết văn hay, k thể không luyện cho mình một mẹo Nhìn, một mẹo nghĩ giàu chất liên tưởng thẩm mỹ.
5. Quan sát và nghĩ phải đi đôi với hướng dẫn nói, mẹo viết hàng ngày
Về hướng dẫn nói: trong dân gian đã từng có câu: “Học ăn, học nói, học gói học xây dựng”. Người xưa lại nói: “nghìn vàng dễ được, lời tốt khó tìm” (Tuân Tử). Truyện Kiều cũng có câu: “Ẳn làm sao để, nói làm sao hiện nay”. Nhà thơ Nguyễn Công Trứ thì viết: “Dở dang với rượu khôn từ chén/ Trót nợ văn chương phải chuốt lời”… tất cả đều nói lên một điều: nói hay không easy, cần phải học để nói hay. Thông thường biết nói hay thì sẽ viết hay.
Hàng ngày, có khi ta nói hàng nghìn câu, nếu ta có ý thức rèn luyện sẽ có nhiều câu nói hay. mong muốn nói hay, biện pháp tốt nhất là học tập phương pháp nói trong dân gian, phương pháp nói của các lãnh tụ, các nhà văn .v.v…
Chẳng hạn, đây là cách nói của Bác: nhà điêu khắc Diệp Minh Châu kể lại có lần tác giả vẽ Bác ở Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ II (1951), khi Bác nhìn thấy tranh, họa sĩ hỏi:
– “Thưa Bác cháu muốn Bác phê bình tranh vẽ của cháu ạ”.
Bác Nhìn sang anh Trường Chinh và Phạm Văn Đồng rồi cười nói:
– “Chú Châu vẽ cái lạ… không đề tên cũng nhận ra người”.
Một lần Bác xem triển lãm, họa sĩ hỏi:
– “Thưa Bác, Bác thấy tranh của cháu thế nào ạ?
Bác k trả lời thẳng cho tôi mà gọi anh em đến nhìn thấy mà hỏi:
– “Các chú thấy tranh của chú Châu vẽ thế nào?”
Anh em mến tôi nên ủng hộ ngay:
– “Vẽ giống lắm ạ!”
Bác cười:
– “Đấy, ý kiến quần chúng khen được. Thế là được”.
Cùng một content phê bình tranh mà bác đang trả lời bằng hai hướng dẫn rất dí dỏm, rất hay.
Hoặc đây là phương pháp nói của nhà văn Nguyễn Tuân: có lần nhà văn đi dạo ngoài phố, miệng ngậm điếu thuốc vừa mới cháy, có một thanh niên đi tới, không thèm hỏi, rút điếu thuốc trên miệng nhà văn để châm lửa, nhà văn vội bảo:
– “Này anh bạn, tôi không hề là cái đóm công cộng đâu nhé!”…
Cũng giống như nói, ta vẫn thường viết: viết thư, viết đơn, viết nhật kí, sáng tác v.v… mong muốn làm văn tốt, cần có suy nghĩ luyện tập từ việc viết những cái đơn giản hàng ngày. Hãy tập thói quen hằng ngày ngồi vào bàn làm việc như một người lao động bình thường viết – cố viết. k nghĩ ra cũng phải nghĩ cho ra, cũng phải viết. Đừng có chán nản. Viết một chữ, câu bất chợt đến. Rồi chữa. Rồi phát triển. Rồi xóa sạch nếu cần. Nhưng nhất định phải viết – dầu công cốc, dầu tốn giấy mực và thời gian. Hãy đi tận cùng chán nản để vật ngã nó. Việc viết, xóa, sửa chữa, viết đi viết lại tưởng như là vô ích này là những thành phần tích lũy và click thích cảm hứng rất tốt….
Việc dùng từ ngữ chuẩn mực là tối cần thiết đối với mỗi bài viết. không có khi nào tự cho phép mình tùy tiện, dễ dãi với chữ nghĩa. Nhà thơ Lê Đạt khi đọc câu thơ chữ Hán được Nguyễn Du dịch: “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” (Đào hoa y cựu tiếu đông phong), đã thốt lên: “Chao ôi! Tôi sẵn sàng đổi mấy chục năm đời mình để được cái chữ “năm ngoái” ấy bởi, câu thơ ấy có thể dịch rất không khó khăn và sát nghĩa: “Hoa đào như cũ còn cười gió đông”. Từ năm ngoái nó sử dụng chuyển động cả câu thơ như một tia chớp lạ trên bầu trời thương nhớ, tiếc nuối,… Đến mức phải đề bạt Nguyễn cấp đồng tác giả với họ Thôi…”. Tôi dẫn kể cho bạn nghe câu chuyện của nhà thơ Nguyễn Bính chọn từ: Nguyễn Bính trằn trọc thâu đêm để tìm một chữ: hạt mầm gieo xuống đất nó bén rễ, rồi trỗi dậy, vươn dậy, nhổm dậy, nhú thẳng cái thân non nhỏ xíu… Hiện tượng đó gọi là gì nhỉ? Ông dậy sớm, hút thuốc Lào, thở dài khi vẫn chưa tìm ra một chữ, cho tới lúc tan sương mới sực tìm thấy cái từ đang quên khuấy đi từ lâu lắm rồi. A! Đây rồi! Mạ đã ngồi... Mạ ngồi, nó sống, nó cử động, nó nằm, nó ngồi, nó lớn, rồi nó đứng… Ấy, cây lúa vừa mới được người nông dân bao đời coi giống như một con người, với cả cuộc đời của nó. Và Nguyễn Bính viết :
“Mộng một đêm qua mạ vừa mới ngồi”
Các nhà văn thực sự viết văn, sử dụng chữ như “xiếc” vậy mà cũng phải khổ công search, khắt khe với từng con chữ. Vậy, đối với ta đã tập viết, chắc chắn phải khổ công tập luyện nhiều.
Để viết văn hay cần nhiều yếu tố, trăm việc phải sử dụng. Trên đây, tôi chỉ gợi một số biện pháp học văn để tạo vốn, tạo kỹ năng viết văn hay. Nhà thơ Mai-a-cốp-xki nói rằng: “Để có một chữ cần có cả một tấn quặng chữ”. Các bạn đừng lãng phí thời gian để có nhiều tấn quặng chữ, thì tất yếu sẽ có nhiều chữ hay, nhiều bài văn hay. Các bạn hãy chịu khó với thơ văn, thơ văn sẽ trả ơn”.
Nguồn: https://sites.google.com/